Năm 1988, lão ba giống như lưu manh trong thôn bị tóm vào cục một lần, lúc đó gia gia đã qua đời, nãi nãi, đại bá cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì ba ta xong đời, đừng nói là tìm được con dâu, nửa đời sau đều phải ở trong tù mà qua.
Vì vậy cả gia tộc hợp lực ép ba ta đến Đông Bắc nương nhờ người thân, nghĩ rằng ở bên đó lạ nước lạ cái có thể thành thật hơn một chút.
Hai năm sau ba ta mang về một cô sinh viên xinh đẹp như hoa như ngọc, làm náo động cả thôn, nàng chính là mẹ ta.
Thật ra mẹ ta không phải là sinh viên đại học, mà là thi đậu đại học nhưng bị con gái hiệu trưởng cướp mất chỉ tiêu, giống như mười mấy năm qua ông ngoại không cho học phí, khăng khăng một mực cho rằng con gái đi học vô dụng, không muốn đứng ra, mẹ ta tuyệt thực ba ngày không có kết quả liền cùng ba ta bỏ trốn, lúc đó chỉ muốn chạy trốn thật xa, vừa vặn ba ta khoảng thời gian đó cuồng nhiệt ân cần với nàng, liền đi theo lão ba đến nơi cách xa mấy ngàn dặm.
Ta đã xem ảnh của mẹ ta lúc đó, cho dù dùng ánh mắt khắt khe bây giờ để nhìn thì cũng là tuyệt đối mỹ nữ, ngũ quan thanh tú, da dẻ trắng nõn, dáng người thon thả, quan trọng là trong mắt có sự trong trẻo, linh khí mà những cô gái nông thôn thời đó không có.
Đến thôn, mẹ ta chính là người phụ nữ đẹp nhất không có tranh cãi của cả thôn, hấp dẫn ánh mắt của đàn ông đã kết hôn và chưa kết hôn trong thôn.
Đặc biệt là còn đội thêm hào quang sinh viên đại học, sinh viên đại học những năm 90 ở nông thôn chính là thiên nga.