Chương 15: Chương 15
7,032 từ • 03/02/2026 15:08
"Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn rõ như vậy, cảm giác có chút kỳ quái... " Đông Trúc trên không trung lẩm bẩm, ánh mắt có chút mê ly nhìn tiểu đệ đệ của ta.
Ta cảm thấy có chút kinh ngạc: "Ngươi vừa rồi không phải đang xem trực tiếp khiêu dâm sao? Chưa thấy qua à?"
"Không có, ta chọn đều là phát sóng trực tiếp đơn nữ, chủ yếu là học một chút kỹ xảo thôi, hì hì, ta muốn lần đầu tiên xem của ngươi mà, ai bảo ta thích ngươi chứ." Gò má Đông Trúc ửng hồng, trông rất đáng yêu, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, trông muốn chạm vào tiểu đệ đệ đang cương cứng của ta, nhưng lại giống như sợ hãi kinh động đến động vật nhỏ, thập phần do dự, trông tương đối đáng yêu.
Đông Trúc đột nhiên thổ lộ làm ta có chút không kịp chuẩn bị, trong lòng có một loại cảm giác rất vi diệu, nếu nhất định phải định nghĩa, loại cảm giác này hẳn là cảm giác hạnh phúc đi.
Ta cười cười, vươn tay sờ sờ tóc nàng, rất mượt mà, cũng rất thoải mái: "Đến chỗ ta đây."
Ta vỗ vỗ vị trí bên cạnh, nàng liếc ta một cái, lại liếc tiểu đệ đệ của ta một cái, sau đó mím môi, nàng trông có vẻ hấp tấp, nhưng đến lúc này, trong lòng dường như cũng có chút sợ hãi, nàng mặc áo sơ mi trắng của ta, rộng thùng thình, từ góc độ của ta còn có thể thấy được bộ ngực nhỏ nhắn nhô lên của nàng, còn có nhũ đầu hồng hào ở đầu nhũ hoa.
Đông Trúc do dự một chút, sau đó chậm rãi nằm xuống bên cạnh ta, nửa thân dưới của nàng không mặc quần áo, bắp đùi trắng nõn cùng bụng nhỏ hơi ửng hồng, theo nàng chậm rãi trườn lên trên, áo sơ mi trắng cũng bị kéo lên, để những cảnh đẹp này xuất hiện trước mắt ta, nhưng góc nhìn của ta không thấy được tiểu huyệt đáng yêu của nàng, có chút đáng tiếc, tiểu huyệt của Đông Trúc thật sự rất đẹp, làm ta có chút chưa đã thèm.
Bên ngoài vẫn còn mưa nhỏ, tí tách, căn phòng không lớn, cảm giác rất yên tĩnh, cũng rất tĩnh mịch, chỉ có tiếng Đông Trúc rón rén xột xoạt, giống như một con mèo nhỏ, âm thanh này nghe cũng làm người ta cảm thấy rất an tâm.
"Muốn gối tay." Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Đông Trúc nhìn ta, môi dưới hơi nhô lên, bao lấy một nửa môi trên, giọng nói mềm mại yếu ớt, vẻ mạnh mẽ trên bàn ăn vừa rồi dường như biến mất ngay lập tức, nhưng lại có vẻ đặc biệt đáng yêu.
Ta đưa tay ra để nàng gối lên trên, thân thể cùng nàng dán vào nhau, ngửi mùi nước hoa tỏa ra từ trên người nàng, đột nhiên, nửa thân dưới của nàng động đậy một chút, ta có chút nghi hoặc: "Sao vậy?"
"Có chút cộm..." Đông Trúc khẽ thở dốc, ta có thể cảm giác được tiểu đệ đệ không ngừng cọ xát trên bắp đùi mềm mại của Đông Trúc, rất thoải mái, có lúc mát lạnh trơn trượt, có lúc lại nóng hầm hập mềm mại, cuối cùng dưới sự điều chỉnh của Đông Trúc, tiểu đệ đệ bị nàng kẹp ở giữa hai bắp đùi, có thể cảm giác được phía trên có chút chất lỏng ẩm ướt dính vào, hẳn là chảy ra từ tiểu huyệt của Đông Trúc.
"Có chút nóng, thật nóng." Đông Trúc ở trong lòng ta thở ra như lan, hai chân của nàng lại không ngừng ma sát lên xuống, tiểu đệ đệ cũng ở giữa hai bắp đùi nàng động tới động lui, càng ngày càng có nhiều chất lỏng dính vào tiểu đệ đệ, thậm chí có mấy lần, khi Đông Trúc nhấc chân lên, ta có thể cảm giác rõ ràng có một ít chất lỏng ở giữa bắp đùi nàng và tiểu đệ đệ của ta kéo ra sợi tơ.
"Bên dưới có chút ngứa, muốn... " Lời của Đông Trúc còn chưa nói xong, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng ầm vang, làm ta và nàng giật mình, Đông Trúc thậm chí thất thanh kêu lên.
Sấm đánh.
Nhịp tim của ta hơi tăng tốc, vừa rồi quả thật bị giật mình, bởi vì cùng Đông Trúc tiến hành quá mức tập trung, ngay cả ánh sáng do tia chớp mang lại cũng bị chúng ta bỏ qua, cho nên mới bị tiếng sấm đột ngột làm giật mình.
Đông Trúc vùi đầu vào trong lòng ta, hiển nhiên bị dọa không nhẹ.
"Đừng sợ đừng sợ." Ta nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, an ủi nàng.
"Ta không phải sợ, là bởi vì ngươi ở bên cạnh ta, cho nên ta muốn làm nũng với ngươi." Đông Trúc ngẩng đầu lên nhìn ta, hai con mắt dường như chứa đựng đầy sao lấp lánh một vài tia nước mắt.
Ta cười cười: "Ngươi thật đúng là đáng yêu."
"Hừ." Đông Trúc lại cúi đầu xuống, mở cái miệng nhỏ nhắn khẽ cắn một cái vào thịt của ta, ta vẫn nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, tiếng mưa thay thế tất cả âm thanh trong phòng, ta cúi đầu nhìn Đông Trúc trong lòng, trong lòng dần dần bình tĩnh lại.
Không biết qua bao lâu, ta cảm thấy có chút mơ màng thì chuông báo thức điện thoại đột nhiên vang lên, đến thời gian phải đến trường vào buổi chiều rồi, ta đưa tay kia ra tắt chuông báo thức, tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn như cũ, Đông Trúc trong lòng lại đã ngủ say, ta nhìn giọt chất lỏng còn vương trên khóe miệng nàng, không khỏi cười cười.
Nàng hôm qua đột nhiên chạy đến giường mình, nghĩ đến cũng là không ngủ ngon đi.
Nhưng đã đến thời gian phải đến trường, không có cách nào, ta vẫn chỉ có thể lay nàng tỉnh lại.
"Ừm ~ sao vậy?" Đông Trúc mở đôi mắt mơ màng, nhất thời không phản ứng lại.
"Sắp đến giờ học rồi, dậy đi."
"Đáng ghét, ta lại ngủ quên rồi, xin lỗi, vừa rồi vốn muốn giúp ngươi khẩu giao."
"Có gì đâu mà phải xin lỗi, dậy đi." Ta vung vẩy cánh tay có chút tê dại của mình, sau đó ngồi dậy.
"Không muốn, giúp ta mặc quần áo." Đông Trúc chu cái miệng nhỏ nhắn, nhìn ta.
"Uy uy, ngươi cũng lớn như vậy rồi, còn muốn ta giúp ngươi mặc quần áo?"
"Muốn mà, muốn mà, nhất định phải."
Ta có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn không lay chuyển được Đông Trúc, xuống giường, chuẩn bị đến phòng nàng giúp nàng lấy quần áo.
"Đồng phục ở ngay trong tủ quần áo, ngăn kéo đầu tiên bên dưới là nội y, ngăn kéo thứ hai là vớ, có thể chọn cái ngươi thích nha, hắc hắc." Đông Trúc tinh nghịch cười cười, làm trong lòng ta không khỏi sinh ra một vài chờ mong, không thể không nói, đề nghị này quả thật tương đối dụ hoặc.
Đồng phục chính là đồng phục của trường, mỗi người hai bộ, bộ buổi sáng đã bị ướt mưa rồi, nội y lấy một bộ màu hồng trắng, vớ là vớ ngắn màu trắng.
Đợi ta cầm quần áo qua đó thì Đông Trúc đã cởi áo sơ mi ra rồi, trần truồng ngồi trên giường ta, thân thể của nàng thật sự rất hoàn mỹ, trắng nõn không tì vết, tuy không cao, nhưng chân trông thon dài, bụng nhỏ bằng phẳng, có thể mơ hồ thấy được cơ bụng, không có mỡ thừa, eo cũng rất nhỏ, dường như một tay có thể nắm được, ngực nhỏ nhắn, lại rất thẳng tắp, nhũ đầu và quầng vú đều màu hồng phấn, rất đẹp.
Thấy ta đi vào phòng, Đông Trúc chậm rãi nhấc một chân lên, bàn chân của nàng nhỏ nhắn, nhưng ngón chân thon dài, móng tay cũng rất hồng hào, làm người ta không nhịn được muốn vuốt ve, ta đặt quần áo lên giường, sau đó lấy vớ ngắn màu trắng ra, chậm rãi giúp Đông Trúc mang vào.
Vớ ngắn màu trắng theo tay ta kéo động, từng chút từng chút bao lấy đôi chân ngọc của nàng, nhưng lại không che giấu sự dụ người của chân ngọc, ngược lại càng thêm trêu chọc lòng người.
Đợi mang vớ trắng xong, ta không nhịn được dùng tay nhấc bàn chân nhỏ của Đông Trúc lên, khẽ hôn lên trên một cái.
Có đồng đội nhỏ muốn đặt bản thảo có thể thêm QQ: 3629287496
Đang xử lý...