Ta tên là Triệu Đông Bình, tiểu danh Tứ Tử, ta sinh năm 1982, năm này vừa đúng vào lúc quốc gia chính thức thực thi kế hoạch hóa gia đình, cho nên nói ta là một người may mắn, muộn thêm một năm nữa thì trên thế giới này sẽ không có ta rồi! Bởi vì phía trên ta đã có ba vị tỷ tỷ lần lượt tên là Kim Hà, Ngân Hà và Thải Hà. Nghe nói ban đầu vì có nên mang thai ta hay không mà trong nhà đã có những tranh chấp gay gắt, bởi vì đã có ba đứa con, áp lực kinh tế của phụ thân rất lớn, mẫu thân cân nhắc đến điều này, sau khi sinh tam tỷ thì kiên trì muốn đi đặt vòng, nhưng phụ thân là một người có quan niệm truyền thống rất mạnh, hắn lấy "Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại" làm lý do kiên trì muốn tiếp tục có con, và lấy lý do "sự bất quá tam" để mẫu thân tin rằng lần này nhất định là con trai, lúc này mới có ta.
  
Quê hương ta ở một trấn tên là Thủy Phụ, đây là một trấn Giang Nam điển hình, cả trấn bị mấy con ngõ hẹp sâu hun hút xuyên qua, cứ đến mùa mưa dầm, nữ tử trong trấn che dù hoa đi bộ sẽ khiến những người yêu văn học nghĩ đến bài thơ nổi tiếng "Vũ Hạng".
  
Ôm giấy dù dầu, một mình bồi hồi trong con ngõ dài, dài lại vắng vẻ, ta hy vọng lướt qua, một cô nương như hoa đinh hương, mang theo sầu oán.
  
Phụ thân ta giống như tuyệt đại đa số người Giang Nam, dáng người tầm thước, tướng mạo thư sinh. Nhưng mẫu thân ta lại là một dị loại, cao đến một mét bảy hai, đi giày cỡ 40, từ trên gen của ngoại công và ngoại bà ta không tìm ra được tính tất yếu, cho nên ta vẫn luôn nghi ngờ mẫu thân ta là bị nhặt về. Tuổi thơ của ta bình thường không có gì lạ, giống như tất cả các nam hài tử, nghịch ngợm phá phách dính đầy bùn đất, bị đánh là chuyện cơm bữa. Lần đầu tiên ta nhận thức về giới tính là vào năm 11 tuổi, vốn dĩ ta từ tiểu học năm nhất đã ngủ một mình, trẻ con mà, ngày ngày chỉ là đi học, ăn ngon, chơi điên cuồng, làm sao có thể tiếp xúc được đến chuyện nam nữ! Chuyện hỏng là hỏng ở trên người Độc Nhãn Cường trong trấn, đây là ngoại hiệu của hắn, tên thật của hắn là Khâu Quốc Cường, là một kẻ vừa lười vừa tham ăn độc thân, đều hơn bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa cưới được vợ, (lớn lên ta mới biết hắn bị thương mất đi năng lực tình dục khi còn trẻ) tên này miệng lưỡi rất lưu manh, thường xuyên trêu chọc đại cô nương tiểu tức phụ trong trấn, nhưng hắn cũng chỉ giới hạn ở việc thỏa mãn cơn nghiện miệng, chưa bao giờ dám thực sự ra tay. Người trong trấn thương xót thân thế và cảnh ngộ của hắn, cho nên nhiều năm như vậy xuống lại không hề bị ăn đòn một lần nào, có thể nói là một kỳ tích!
  
Tối hôm đó ta ăn cơm xong ở dưới cây hòe cổ trong trấn xem người lớn đánh bài, Độc Nhãn Cường vỗ vỗ vai ta, gọi ta đến một bên cười xấu xa nói: Tứ Tử, nhà ta có một đôi giày trượt băng (ước chừng là hắn trộm ở đâu đó), ngươi có muốn không? Phụ thân ta làm thầy giáo trong trấn, mẫu thân lấy việc nhà làm chủ, thỉnh thoảng nhận chút việc thủ công làm thêm, trong nhà con cái quá nhiều, cuộc sống vẫn là túng thiếu, cho nên ta bình thường cũng rất ít có tiền tiêu vặt. Ta vừa nghe thấy mắt liền sáng lên, vội vàng hưng phấn nói: Cường thúc, ta đương nhiên muốn, nhưng ta, nhưng ta chỉ có một đồng năm hào! Độc Nhãn Cường cười nói: Ta không cần tiền của ngươi, ta chỉ cần ngươi tối nay về nhà lén xem phụ thân mẫu thân ngươi ngủ, sau đó ngày mai đến nói cho ta biết, nói tốt thì ta sẽ tặng giày cho ngươi, thế nào? Ta nào hiểu cái này, vội nói:
  
Cái này có gì, phụ thân mẫu thân ta ngày ngày đều ngủ a, cái này có gì đáng nói? Độc Nhãn Cường hắc hắc cười nói: Thằng nhóc ngốc, ta nói là thao bức, thao bức ngươi biết không? Chính là phụ thân ngươi cưỡi trên người mẫu thân ngươi, hai người đều không mặc quần áo, đương nhiên cũng có thể là mẫu thân ngươi cưỡi trên người phụ thân ngươi, ha ha ha ha! Ta nói cho ngươi biết, phụ thân mẫu thân ngươi thường xuyên làm chuyện này, chỉ là ngươi không biết thôi. Được rồi, qua vài năm nữa ngươi sẽ hiểu thôi, ngươi nghe ta, buổi tối lặng lẽ đến khe cửa mà xem, cẩn thận một chút, đừng để bọn họ phát hiện, lỡ mà phát hiện thì đừng nói là ta bảo ngươi xem, ngươi mà nói thì sau này ta không cho ngươi cái gì tốt nữa đâu, biết không? Đúng rồi, nếu bọn họ tối nay không thao, vậy thì ngày mai, dù sao ngươi khi nào thấy thì đến tìm ta. Mang theo khát vọng đối với giày trượt băng, ta âm thầm thề nhất định phải nhìn cho rõ ràng, sau đó ngày mai đến nói cho Cường thúc đổi giày trượt băng! Chỉ là trong lòng có chút kỳ quái, phụ thân mẫu thân ngủ tại sao không mặc quần áo? Hơn nữa còn phụ thân cưỡi trên người mẫu thân, hắn làm gì phải cưỡi trên người mẫu thân? Như vậy làm sao ngủ? Càng quá đáng hơn là hắn nói có khả năng là mẫu thân cưỡi trên người phụ thân, chuyện này càng không thể nào, mẫu thân ta đều sợ chết phụ thân ta, nàng có cái gan đó sao?
  
Nhà ta là hai tầng lầu, ba vị tỷ tỷ ở trên lầu, ta và phụ mẫu ngủ ở dưới lầu. Tối hôm đó ta để ý một chút, liều mạng ngăn cản sự tấn công của cơn buồn ngủ, vểnh tai để ý tiếng động bên cạnh, ước chừng gần mười giờ thì tiếng tivi cuối cùng cũng tắt. Tiếp đó lại truyền đến tiếng mẫu thân đi tiểu, tiếng này trước đây ta cũng thường xuyên nghe thấy, chưa bao giờ cảm thấy có gì khác thường, nhưng hôm nay nghe đến thì trước mắt ta lại hiện ra cảnh mẫu thân kiễng cái mông trắng như tuyết ngồi trên bô, ta cũng không biết tại sao lại nghĩ đến cái này! Lại đợi thêm vài phút, ta ước chừng phụ mẫu đã nằm xuống rồi, vội vàng chân trần rón rén mở cửa, đi đến trước cửa phòng bên cạnh, ghé vào khe giữa cánh cửa gỗ nhìn vào trong, cảnh tượng bên trong khiến ta giật mình kinh ngạc, trong lòng đối với Độc Nhãn Cường bội phục không thôi: Chỉ thấy phụ thân bình thường thư sinh đang trần truồng nằm sấp trên người mẫu thân cũng đang trần truồng, miệng đang gặm một bên vú lớn ăn ngon lành, phía dưới đang liều mạng hướng xuống dưới nhún nhún nhanh chóng! Ta nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng mở to mắt nhìn, trong lòng mừng rỡ: Vận khí thật tốt, thì ra phụ mẫu thật sự thường xuyên thao bức, giày trượt băng của ta đến tay rồi. Làm một hồi, phụ thân từ trên người mẫu thân lật xuống, nằm trên giường, đối với mẫu thân nói: Phượng, nàng lên đi. Ta vừa nhìn giật mình, không ngờ phụ thân cao chưa đến 1 mét 6 lại mọc ra một con gà to như vậy, lúc này đang cao cao vểnh lên, quy đầu đen đỏ dưới ánh đèn phát sáng! Tiếp đó chuyện càng kinh ngạc hơn đã xảy ra, mẫu thân có lẽ là khát nước, từ trên giường xuống lấy nước uống, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy thân thể trần truồng của mẫu thân khi đã lớn, lúc nhỏ chắc chắn đã từng thấy nhưng đã quên rồi. Mẫu thân lúc này chân trần đứng trên mặt đất, thân hình cao lớn 1 mét 72 toàn thân trắng như tuyết, tuy đã 40 tuổi nhưng hai bầu vú vẫn rất lớn rất thẳng, cao cao dựng đứng trước ngực, hai núm vú lớn phía trước nhìn khiến người ta vô cùng hưng phấn, sau này ta xem phim cấp ba phương Tây thì luôn không tự chủ được mà nghĩ đến mẫu thân! Phía dưới hai chân dài là một mảng lông đen rậm rạp, càng thần kỳ hơn là những sợi lông đó không chỉ vừa nhiều vừa rậm, mà còn mọc thẳng đứng, đây cũng là chỗ hơn người của mẫu thân đi, sau này ta cũng coi như là xem phim vô số, nhưng hầu như chưa từng thấy qua nữ nhân nào lông mu mọc thẳng đứng.
  
Mẫu thân uống xong nước trở lại giường, dùng tay vòng lấy con chim hơi mềm của phụ thân vuốt ve mấy cái, sau đó dùng tay vạch ra huyệt động rậm lông của mình, trầm eo chậm rãi ngồi xuống. Ta nhìn mẫu thân cao lớn ngồi trên người phụ thân gầy nhỏ, trong nháy mắt lại có ý nghĩ thương xót phụ thân, hình như sợ phụ thân bị mẫu thân đè sập mất. Mẫu thân trước là chậm rãi lên xuống, sau càng lúc càng nhanh, trong miệng cũng phát ra tiếng rên rỉ như bị bệnh, ưm ưm ưm... Mẫu thân sắp lên đến đỉnh điểm chưa được hai phút, phụ thân đã không chống đỡ được nữa: Phượng, nàng chậm một chút, nàng chậm một chút, chim ngứa chịu không nổi! Ai ngờ hắn không nói thì thôi, hắn vừa nói vậy mẫu thân sợ chim của phụ thân mềm nhũn ra, eo động càng nhanh hơn, cứ thế lên thẳng xuống thẳng mà điên cuồng chụp lấy, phụ thân eo ưỡn lên mấy cái, giống như quả bóng xì hơi mà nằm liệt trên giường không nhúc nhích. Mẫu thân bất đắc dĩ, tuy chưa hết hứng cũng chỉ đành từ trên người phụ thân trượt xuống, lặng lẽ đến tủ đầu giường rút giấy vệ sinh...
  
Một đêm thần kỳ đã qua, ta dường như lớn hơn không ít, cuối cùng cũng biết thì ra ngủ không chỉ là ngủ, biết nam nhân và nữ nhân làm chuyện đó mọi người đều rất thoải mái, tuy rằng chim nhỏ của ta vẫn chỉ là chim nhỏ, nhưng tư tưởng của ta dường như đã lớn hơn không ít. Ít nhất ta không dùng chuyện của phụ mẫu để đổi giày trượt băng, mặc dù Độc Nhãn Cường tìm ta rất nhiều lần, còn nâng cao tiền thưởng, nhưng ta vẫn lấy việc không thấy mà qua loa cho xong.
  
Lại qua hai năm, năm này ta mười ba tuổi, học lớp hai ở trường trung học trấn. Có lẽ ta phát triển hơi muộn, đều mười ba tuổi rồi mà dáng người vẫn rất thấp bé, phụ mẫu sốt ruột, không biết từ đâu nghe nói có một lão y sư ở trấn bên cạnh rất lợi hại, lúc nghỉ hè thì dẫn ta đi xem, lão y sư đó nói gì với phụ mẫu ta cũng không nghe thấy, chỉ là từ ngày đó trở đi, mỗi ngày sớm tối đều ép ta uống một bát thuốc bắc rất khó ngửi. Uống hai tháng mà dáng người vẫn cao như vậy, lớn lên ta mới biết thật ra ta khi còn thiếu niên không có bệnh gì, chỉ là phát triển hơi muộn một chút mà thôi. Lão trung y cũng không biết dùng những dược liệu gì, dù sao dáng người ta không cao lên, chim thì rất nhanh đã trong một lần mơ thấy mẫu thân trần truồng mà bắn ra dòng tinh đầu tiên của cuộc đời. Tiếp đó rất nhanh chim bắt đầu điên cuồng lớn lên, quy đầu dần dần bỏ bao quy đầu ở lại phía sau rất xa, những chuyện này chỉ có một mình ta biết, nhưng ta cũng không hề sợ hãi, dù sao cũng không đau không ngứa gì.
  
Đến năm thứ hai, ta cuối cùng cũng bắt đầu cao lên rồi, rất nhanh đã từ người thấp nhất lớp vọt lên top mười của lớp. Phụ mẫu còn vui vẻ chạy đi chạy lại đến trấn bên cạnh cảm tạ lão trung y, lớn lên ta thường xuyên cảm khái: Cái gì mà y sư chó má, rõ ràng là một tên Mông Cổ đại phu!