Sáng sớm hôm sau, Ta tỉnh dậy với quầng thâm dưới mắt do thức khuya đêm qua. Hình ảnh Tiểu Vũ khóc lóc xin lỗi đêm qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu Ta, đến gần sáng mới mơ màng được một lúc. Lúc dậy, Ta phát hiện Tiểu Vũ không dậy sớm chuẩn bị đi học như mọi khi. Ta gõ cửa phòng nó, không ai trả lời, đi vào xem thì thấy nó nằm trên giường, mặt đỏ bừng như lửa đốt, trán nóng hổi. Ta sờ trán nó, sốt cao quá, chắc là do đêm qua khóc nhiều lại không ngủ đủ giấc, cơ thể không chịu nổi.
Ta vội vàng đo nhiệt độ cho nó, hơn 39 độ, chắc chắn không thể đến trường được. Ta cho nó uống thuốc hạ sốt, lại lấy khăn ướt đắp lên trán nó, nhưng trong lòng vẫn rối bời, sắc mặt hơi tái đi vì lo lắng. Hôm nay công ty còn có một cuộc họp, Ta đành phải cố gắng đến, nhưng làm việc nửa ngày, trong đầu toàn là hình ảnh Tiểu Vũ sốt đến mơ màng, lòng không yên chút nào. Ta không ăn trưa, xin phép lãnh đạo rồi vội vàng về nhà, chiếc vòng tóc màu tím lỏng lẻo buộc tóc, tạo nên sự tương phản tinh tế với bộ vest xám chỉnh tề của Ta.
Mở cửa ra, Tiểu Vũ vẫn nằm trên giường, chăn bị nó đạp sang một bên, trên mặt đầy mồ hôi, miệng khẽ rên rỉ, ngủ không yên giấc. Ta đi tới ngồi xuống, nhìn thấy bộ dạng đáng thương của nó, đột nhiên nhớ lại hồi nó còn bé. Lúc đó nó cũng hay bị sốt, mỗi lần sốt mặt đỏ bừng, ôm chân Ta gọi "Mẹ", Ta ôm nó dỗ dành cả đêm, cho đến khi nó hạ sốt rồi ngủ thiếp đi. Lúc đó nó ngoan ngoãn biết bao, thân hình nhỏ bé nép trong lòng Ta, đôi mắt sáng long lanh, tràn đầy sự dựa dẫm vào Ta.
Ta thở dài, hơi ấm từ đáy lòng dâng lên, tình mẫu tử như thủy triều dâng lên, đè xuống sự tức giận và hỗn loạn đêm qua. Ta nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán nó, đổi một chiếc khăn mát hơn đắp lên, lại bưng nước ấm đến đút nó uống vài ngụm. Nó mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy Ta, giọng khàn khàn nói: "Mẹ... Mẹ về rồi ạ?"
"Ừ, đừng nói gì cả, nghỉ ngơi cho khỏe." Ta sờ đầu nó, giọng điệu dịu dàng hơn, ánh mắt dịu dàng như nước mùa xuân: "Sốt đến thế này rồi còn ra vẻ mạnh mẽ, đáng lẽ đêm qua nên mặc thêm áo."
  Hốc mắt nó đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Mẹ, xin lỗi, hôm qua con..."
  "Đừng nói nữa." Ta cắt ngang lời nó, tay Ta dừng trên đầu nó, khóe miệng hơi cong lên, "Chuyện hôm qua qua rồi, ngươi bây giờ sốt đến thế này, Ta còn so đo với ngươi làm gì? Khỏe bệnh cho tốt, quan trọng hơn mọi thứ." Giọng Ta nhẹ nhàng, mang theo sự an ủi của người mẹ.
Nó gật đầu, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống, nắm chặt tay Ta không buông, ánh mắt tràn đầy sự dựa dẫm: "Mẹ, người đừng giận con nữa, con thật sự sai rồi."
Ta nhìn đôi mắt ướt át của nó, lòng Ta chua xót, vỗ vỗ tay nó, vẻ lạnh lùng trên mặt Ta tan biến thay vào vài phần ấm áp: "Được rồi, Mẹ không giận nữa. Ngươi là con trai của Ta, Ta có thể thật sự không cần ngươi sao? Ngủ đi, Ta ở đây trông ngươi." Ta nhẹ nhàng dỗ dành, ánh mắt dịu dàng như đang nhìn nó lúc còn bé.
Nó ừ một tiếng, nhắm mắt lại, nắm chặt tay Ta chậm rãi ngủ thiếp đi. Ta ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của nó, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Đêm qua nó nói thích Ta, thứ tình cảm cấm kỵ ấy khiến Ta sợ hãi, nhưng bây giờ nó sốt đến đáng thương như vậy, trong đầu Ta chỉ còn lại tình mẫu tử, chỉ muốn nó nhanh khỏi bệnh. Những chuyện khác, đợi nó khỏi bệnh rồi nói sau. Bây giờ, Ta chỉ muốn chăm sóc nó thật tốt, giống như hồi nhỏ, làm người mẹ mà nó dựa dẫm nhất.
Tiểu Vũ sốt đến mơ mơ màng màng, thuốc hạ sốt uống chưa được bao lâu, nó đã nằm gục trên đùi Ta ngủ thiếp đi. Ta ngồi bên giường không động đậy, trên đùi vẫn còn mặc chiếc quần tất da chân màu sáng mà Ta chưa kịp thay, chất liệu mỏng manh dán sát làn da, bị mặt nó cọ đến hơi nhăn nhúm. Nó ngủ không yên giấc, khẽ rên rỉ, như đang mơ vậy, tay ôm chặt đùi Ta, đầu đúng lúc vùi vào ngực Ta.
Ta cúi đầu nhìn, mặt nó dán vào chiếc áo len dệt kim của Ta, chóp mũi gần như chạm vào đường cong bầu ngực C cup, đôi "Ngọc thỏ" kia bị đầu nó đè lên, mềm mại gối lên mặt nó. Hơi nóng nó thở ra từng chút một phả vào dưới ngực Ta, ngăn cách qua quần áo cũng có thể cảm nhận được làn hơi ấm nóng ấy. Ta ngẩn người một chút, hai má nóng bừng như lửa đốt, muốn đẩy nó ra, nhưng nó ôm quá chặt, giống như hồi nhỏ phát sốt cứ quấn lấy Ta, tay Ta giơ lên lại hạ xuống.
Quần tất da chân bị nó cọ đến trượt xuống một chút, lộ ra làn da mịn màng trên đầu gối, má nó dán vào vùng mềm mại ấy, trong giấc ngủ thấp giọng gọi một tiếng "Mẹ...", giọng mềm mại như nũng nịu. Tim Ta đập nhanh vài nhịp, sự nóng ran từ ngực lan xuống bụng dưới, nhưng nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của nó, lại trào lên một luồng ấm áp. Nó là con trai của Ta, bị bệnh rồi vẫn dựa dẫm Ta như vậy, giống như hồi nhỏ không hề phòng bị nép trong lòng Ta.
Ta thở dài, nhẹ nhàng ôm nó, tay vuốt ve lưng nó, thấp giọng nói: "Thằng nhóc ngốc nghếch, sốt đến thế này rồi còn bám người như vậy." Đầu nó cọ cọ vào ngực Ta, hơi nóng lại phả vào dưới ngực Ta, Ta cắn môi, cố đè xuống sự nóng ran không nên có, cố gắng để bản thân chuyên tâm vào tình mẫu tử. Ta vỗ vỗ lưng nó, như dỗ dành trẻ con nhẹ nhàng hát, nhưng trong đầu lại rối bời——nhiệt độ của nó, hơi thở của nó, còn có cả dáng vẻ nó ôm đùi Ta, đều khiến tâm tình Ta cuộn trào.
Ta ôm nó, nhắm mắt lại để bản thân bình tĩnh. Sự nóng ran là có, nhưng nhiều hơn là sự ấm áp. Nó là Tiểu Vũ của Ta, bất kể đêm qua đã nói gì, bây giờ nó chỉ là một đứa trẻ bị bệnh, cần sự chăm sóc của Ta. Ta hít sâu một hơi, ngón tay luồn qua tóc nó, thấp giọng nói: "Nhanh khỏi bệnh nhé, Mẹ ở đây bồi con." Hơi thở của nó dần dần bình ổn, Ta tựa vào đầu giường, ôm nó chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng cầu nguyện cơn sốt này nhanh chóng lui đi, cũng cầu nguyện trái tim Ta đừng loạn nữa.
Tiểu Vũ sốt đến mơ mơ màng màng, Ta thấy nó ngủ không yên giấc trên giường nó, dứt khoát kéo nó đến phòng ngủ của Ta. Ta dìu nó nằm lên chiếc giường lớn, nó rên rỉ hai tiếng, tay vẫn theo bản năng nắm lấy cánh tay Ta, như sợ Ta bỏ đi. Ta an bài xong cho nó, đắp chăn cho nó, Ta mới đi thay quần áo. Đứng trước tủ quần áo, Ta tùy tay chọn một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa, màu tím nhạt, mềm mại như nước lướt qua làn da. Nửa thân dưới mặc một đôi tất dài màu trắng sáng, phối với một chiếc quần lót ren màu đen——đây là thói quen ngủ của Ta, thoải mái lại thoáng khí.
Thay quần áo xong, Ta cúi đầu nhìn, chiếc váy hai dây này rộng thùng thình, cổ áo trễ xuống, bầu ngực c cup căng đầy lớp vải, hơi động một chút là hiện ra đường cong, che cũng che không hết. Tất trắng mỏng như sương, bọc lấy chân như ẩn như hiện, viền quần lót ren từ gấu váy ngủ lộ ra một góc, gợi cảm đến mức hơi quá hỏa. Ta do dự một chút, muốn đổi một bộ kín đáo hơn, nhưng nhìn Tiểu Vũ đang sốt đỏ mặt trên giường, lại cảm thấy thôi vậy, dù sao cũng chỉ có hai mẹ con.
Ta trèo lên giường, vén chăn chui vào, Tiểu Vũ lập tức xích về phía Ta, như hồi nhỏ bản năng tìm Ta. Ta cười cười, nhớ lại hồi nhỏ hai mẹ con Ta chen chúc ngủ trên một chiếc giường, nó toàn thích nép trong lòng Ta, ôm cánh tay Ta mới chịu nhắm mắt. Lúc đó thật đơn thuần, bây giờ... Ta lắc lắc đầu, không để bản thân nghĩ tiếp, vươn tay ôm nó vào lòng. Đầu nó lại vùi vào ngực Ta, mặt dán vào váy ngủ, hơi thở nóng hổi phả vào dưới đường cong c cup, nóng đến mức tim Ta đập nhanh một nhịp, hai má hơi ửng hồng.
Ta cắn môi, cố đè xuống luồng nóng ran kia, thấp giọng nói: "Ngủ đi, Tiểu Vũ, Mẹ ở đây." Nó rên một tiếng, tay ôm eo Ta, chân quấn lấy chân đi tất trắng của Ta, ngủ say sưa. Ta ôm nó, nhắm mắt lại, mệt mỏi và buồn ngủ cuối cùng cũng áp đảo những tạp niệm trong lòng. Váy ngủ bị nó cọ đến trượt lên một chút, lộ ra chiếc tất trắng sáng trên đùi, nhưng Ta không có sức lực quản nữa, cứ vậy ôm nó, chìm vào ngủ say. Trong mơ, hình như lại trở về hồi nó còn bé, chỉ có ấm áp, không có những rắc rối lộn xộn kia.
Ta chìm sâu vào giấc ngủ, trong mơ như đang chiếu phim, hình ảnh từng màn từng màn hiện qua. Đầu tiên là Tiểu Vũ nắm tay Ta, hai mẹ con Ta cùng nhau đi công viên giải trí, nó mặc bộ đồng phục cỡ nhỏ, cười đến lộ ra hai chiếc răng khểnh, kéo Ta chạy đi ngồi vòng quay ngựa gỗ. Ta ngồi bên cạnh nó, nhìn nó phấn khích hét: "Mẹ, mau nhìn!" Ánh nắng tỏa trên mặt nó, lúc đó nó mới sáu bảy tuổi, thân hình nhỏ bé tựa vào Ta, ánh mắt đầy sự dựa dẫm. Sau đó ống kính đảo qua, hai mẹ con Ta cùng nhau đi học, Ta đeo chiếc cặp sách nặng trĩu của nó, nó ở phía trước tung tăng nhảy nhót, quay đầu lại nhìn Ta cười, gọi Ta mua kem cho nó. Lúc đó ngày tháng đơn giản, Ta ôm nó dỗ nó ngủ, bàn tay nhỏ bé của nó nắm chặt ngón tay Ta, ngủ thật thơm ngọt.
Nhưng mơ đến một nửa, hình ảnh đột nhiên chuyển hướng, trở nên mờ ảo lại quỷ dị. Ta và nó không còn là dáng vẻ hồi nhỏ nữa, mà là bây giờ. Nó đứng trước mặt Ta, khuôn mặt 16 tuổi còn non nớt nhưng đã có đường nét, giống hệt khuôn mặt lúc trẻ của cha nó——lông mày đậm mắt to, sống mũi cao thẳng, khóe miệng hơi nhếch lên, vẻ đẹp trai tuổi trẻ ập đến. Trong lòng Ta thoáng nghĩ: Không hổ là con mình sinh ra, dáng vẻ này thật khôi ngô.
Giây tiếp theo, nó ghé sát lại, hoàn toàn không báo trước mà hôn lên môi Ta. Lưỡi của nó vụng về nhưng gấp gáp thăm dò vào trong, mang theo hơi nóng thanh xuân, quấn lấy đầu lưỡi Ta không buông. Ta lặng người, não bộ một mảnh trống rỗng, muốn đẩy nó ra, nhưng cơ thể giống như bị đóng băng không thể cử động. Tay nó ôm lấy eo Ta, dán chặt lấy Ta, bầu ngực c cup dưới váy ngủ bị nó đè đến biến dạng, chân đi tất trắng bị nó ép đến phát nóng. Ta thở dốc, tim đập nhanh đến mức muốn nổ tung, trong miệng còn nếm được làn hơi thở trẻ trung của nó.
Trong mơ não Ta rối thành một đoàn, biết đây là sai trái, nhưng khuôn mặt giống hệt chồng Ta lúc trẻ lại khiến Ta rung động một chút. Nụ hôn của nó càng lúc càng sâu, như muốn nuốt Ta xuống, Ta cuối cùng rên khẽ một tiếng, mạnh mẽ mở mắt——mới phát hiện bản thân vẫn còn nằm trên giường, Tiểu Vũ thật sự đang nép trong lòng Ta, ngủ rất say.
Ta thở hổn hển, trán toàn là mồ hôi, váy ngủ nhăn nhúm dán trên người, sự nóng ẩm ở nửa thân dưới lại ập đến. Ta cúi đầu nhìn nó, khuôn mặt 16 tuổi của nó trong giấc ngủ yên tĩnh lại vô tội, cùng thiếu niên hôn Ta trong mơ chồng khít lên nhau. Ta cắn chặt môi, thầm nghĩ: Rốt cuộc chuyện này là sao? Sao Ta lại mơ thấy cái này? Ta vội vàng buông tay ôm nó, trở mình ngồi dậy, nhìn chằm chằm trần nhà tối đen, lòng rối như tơ vò, hai má nóng bừng như lửa đốt. Không hổ là con mình sinh ra... Nhưng giấc mơ này, quá vô lý rồi.
Ta thở hổn hển ngồi dậy, lòng vẫn còn bị giấc mơ hoang đường kia làm cho rối loạn xì ngầu, cúi đầu nhìn một cái, suýt chút nữa thì kêu lên thành tiếng. Ta và con trai ngủ giống như hai sợi dây quấn vào nhau, chân Ta giống như con rắn quấn trên người nó, chân đi tất trắng dán vào eo nó, váy ngủ vén đến đùi, lộ ra một khoảng lụa trong suốt và viền quần lót ren. Nó cũng không ngồi yên, hai tay ôm Ta, một tay ấn trên ngực Ta, c cup bị nó bóp đến biến dạng, dây váy ngủ trượt xuống một nửa, đường cong áo ngực ren màu tím lộ ra. Tay còn lại càng quá phận, kẹp giữa hai chân Ta, ngón tay cách qua quần lót cọ vào vùng nhạy cảm kia.
Mặt Ta nóng bừng như lửa đốt, muốn đẩy nó ra, nhưng nó ngủ rất say, trong miệng rên rỉ, tay lại bắt đầu không đứng đắn. Bàn tay kẹp giữa hai chân Ta động đậy, vô thức xoa hai cái, Ta mạnh mẽ rùng mình, luồng nóng ran ở nửa thân dưới trong phút chốc bùng nổ, sự ẩm ướt thuận theo quần lót ren thấm ra. Ta cắn chặt răng, nắm chặt lấy ga giường, muốn bình tĩnh, nhưng ngón tay nó lại quẹt một cái, Ta không nhịn được thở dốc một tiếng, chân đều mềm nhũn.
Nó vẫn còn trong giấc ngủ, đầu vùi vào ngực Ta, hơi thở nóng hổi phả vào dưới c cup, tay ấn càng chặt, như muốn nhào nặn Ta vào lòng nó. Não Ta một mảnh hỗn loạn, xấu hổ, nóng ran và khoái cảm trái đạo đức trộn lẫn vào nhau. Ta là mẹ của nó, sao có thể để nó chạm vào Ta như vậy? Ta thử gạt tay nó ra, nhưng nó rên một tiếng, ngược lại ôm càng chặt, ngón tay lại lướt một cái, Ta run rẩy như cầy sấy, cảm giác hoàn toàn mất kiểm soát.
Ta thở hổn hển, cưỡng ép bản thân trở mình thoát khỏi chân nó, tay chân luống cuống kéo váy ngủ xuống che thân thể, tim đập nhanh đến mức muốn nổ tung. Nó vẫn còn ngủ, môi hơi hé mở, tay rơi ở bên cạnh Ta, như không nhận ra vừa rồi đã làm gì. Ta nhìn chằm chằm khuôn mặt ngủ say của nó, trong đầu toàn là hình ảnh nó hôn Ta trong mơ, cộng thêm những động tác vô thức của nó, Ta giống như rơi vào một cái hố sâu không thể leo ra. Cơn nóng đốt Ta đến chóng mặt, Ta cắn môi trở mình xuống giường, lảo đảo đi vào phòng tắm, dự định dùng nước dội trôi sự hỗn loạn đầy người này.
Ta lảo đảo xông vào phòng tắm, tim đập nhanh như trống dồn, não rối thành một mớ hỗn độn. Vừa rồi Tiểu Vũ cọ nặn vô thức trong giấc ngủ, giống như châm ngòi nổ, sự nóng ran mà Ta đè nén nửa ngày hoàn toàn bùng nổ. Còn chưa kịp đóng cửa, Ta dựa vào bồn rửa mặt thở dốc, nửa thân dưới căng chặt, đột nhiên không nhịn được nữa——một luồng nhiệt phun ra, không chỉ là luồng ướt át quen thuộc kia, còn xen lẫn sự mất kiểm soát về sinh lý, thuận theo chân chảy xuống, làm tất trắng và quần lót ren toàn bộ bị ướt.
Ta đứng đờ ra tại chỗ, cúi đầu nhìn vũng nước trên sàn, mặt nóng đến mức có thể luộc trứng gà, cảm giác xấu hổ như thủy triều nhấn chìm Ta. Ta là mẹ của nó, sao có thể vì nó chạm vào Ta vài cái mà mất kiểm soát? Ta cắn môi, tay run rẩy bám trụ cái bệ, chân mềm nhũn đứng không vững. Gấu váy ngủ bị làm ướt một khoảng, dính trên chân, tất trắng ướt sũng dán vào làn da, quần lót ren giống như bị ngâm nước.
Ta thở hổn hển, vặn vòi nước, cầm vòi sen xịt thẳng vào nửa thân dưới, nước lạnh dội xuống mới hơi bình tĩnh lại. Nhưng trong đầu vẫn rối bời, hình ảnh Tiểu Vũ bóp ngực Ta, cọ chân Ta trong giấc ngủ, còn có cả dáng vẻ nó hôn Ta trong mơ, như phim chiếu đi chiếu lại. Ta xịt một hồi lâu, dòng nước thuận theo chân chảy xuống sàn, làm tan dấu vết, nhưng sự nóng ran và xấu hổ trong lòng sao đều không rửa sạch được.
Ta tắt nước, cầm khăn lông lau người qua loa, thay một bộ váy ngủ sạch sẽ, vứt bộ đồ ướt sũng kia vào giỏ đựng quần áo bẩn. Đứng trước gương, Ta nhìn khuôn mặt ửng hồng và mái tóc hỗn loạn của mình, trong lòng thầm mắng: Ta đây là làm sao vậy? Lại bị chính con trai mình làm cho mất kiểm soát thành ra thế này. Ta hít sâu một hơi, cưỡng ép bản thân trấn định, quay về phòng ngủ thì Tiểu Vũ vẫn còn ngủ, tay buông thõng trên giường, hơi thở bình ổn như người không việc gì. Ta cắn răng, trèo lên giường nằm xa nó, nhắm mắt lại ép bản thân ngủ đi, nhưng dư vị trái đạo đức kia vẫn còn trên người Ta, không tiêu đi được.
Ta đêm qua vật lộn đại nửa đêm, cuối cùng vẫn là leo về trên giường, ôm Tiểu Vũ ngủ đi. Sáng sớm tỉnh lại, trời vừa mờ mờ sáng, Ta mơ mơ màng màng cảm giác phía sau có một luồng nhiệt nóng hổi dán lấy Ta. Ta quay lưng về phía nó, nó từ phía sau chặt chẽ ôm lấy Ta, cánh tay quấn lấy eo Ta, tay ấn trên người Ta. Ta còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, liền cảm giác giữa hai chân có một thứ cứng rắn tì vào, vật thô đại 18 cm đó kẹp giữa hai chân Ta, tì vào lối vào quần lót ren, nóng đến dọa người, nhiệt độ xuyên qua lớp vải mỏng làm tim Ta tăng tốc.
Ta cúi đầu nhìn, tay nó từ dưới váy ngủ luồn vào, nắm lấy hai con "Thỏ trắng lớn" của Ta, c cup bị nó xoa nặn đến biến dạng, đầu ngực cứng rắn dựng đứng lên, tì vào váy ngủ lụa lồi ra hai cái chấm nhỏ. Mặt Ta đỏ bừng như lửa đốt, tim đập nhanh như trống dồn, muốn trở mình đẩy nó ra, nhưng cơ thể cứng đờ không động đậy được. Ta cắn môi, chỉ có thể giả vờ ngủ, nhắm mắt giả vờ không tỉnh, não bộ lại rối thành một đoàn.
Phía sau truyền đến tiếng thở nhẹ của nó, nó tỉnh rồi. Ta cảm giác thân thể nó cứng lại, tay dừng một chút, như đang thử xem Ta có tỉnh hay không. Thấy Ta không động đậy, nó cẩn thận bắt đầu hành động. Cái vật 18 cm kia nhẹ nhàng cọ vào chân Ta, cách quần lót tì một cái, lại lùi trở về, như đang thử giới hạn. Tay nó cũng không rảnh rang, nắm lấy ngực Ta chậm rãi xoa bóp, động tác nhẹ đến mức sợ đánh thức Ta, nhưng lực đạo kia lại khiến Ta thở không nổi.
Ta chết đi sống lại cắn răng, giả vờ ngủ đến mức vã mồ hôi hột, luồng nóng ran ở nửa thân dưới lại bùng lên, sự ẩm ướt thuận theo chân thấm ra, quần lót chắc là ướt sũng rồi. Nó thấp giọng thở dốc một tiếng, hơi nóng phả vào sau gáy Ta, giọng khàn khàn lẩm bẩm: "Mẹ..." Giọng nói kia vừa xấu hổ vừa gấp gáp, như trong mơ gọi Ta.
Tim Ta đập nhanh đến mức muốn nổ tung, biết không nên để nó tiếp tục, nhưng cơ thể giống như bị đóng đinh không động được. Cái vật kia lại tì một cái, lần này càng sâu, tì sát lối vào mà cọ một chút, chân Ta run lên, suýt chút nữa thì không nhịn được kêu lên thành tiếng. Nó từ phía sau ôm càng chặt, ngón tay bóp lấy đầu ngực nhẹ nhàng vê một cái, não Ta "u u" một tiếng, sức lực giả vờ ngủ sắp cạn kiệt.
Nó cẩn thận hành động, như sợ Ta tỉnh, lại như không nhịn được muốn tiến thêm một bước. Ta cắn chặt môi, trong đầu toàn là sự xấu hổ trái đạo đức, nhưng khoái cảm kia đè đều đè không nổi. Ta là mẹ của nó, sao có thể để nó làm như vậy? Nhưng nhiệt độ nóng bỏng của nó và lực đạo trên tay kia, lại khiến Ta hoàn toàn loạn phương hướng.
Ta nhắm mắt, cắn chặt môi, cưỡng ép bản thân giả vờ ngủ, não rối như mớ bòng bong. Tiểu Vũ ở sau lưng Ta càng lúc càng nhanh, vật 18 cm thô đại đó kẹp giữa chân Ta, cách lớp quần lót ren ướt sũng từng nhát từng nhát tì vào lối vào, tốc độ càng lúc càng gấp, nóng đến mức Ta giống như bị lửa đốt. Tay nó nắm lấy c cup của Ta, xoa nặn càng dùng lực, ngón tay thỉnh thoảng bóp lấy đầu ngực vê một cái, mỗi nhát đều khiến thân thể Ta run rẩy dữ dội.
Ta nắm chặt lấy ga giường, giả vờ ngủ đến mức mồ hôi đầm đìa, luồng nhiệt chảy ở nửa thân dưới không đè được, sự ẩm ướt thuận theo chân đi tất trắng chảy xuống. Tiếng thở dốc của nó càng lúc càng nặng, hơi nóng phả vào sau gáy Ta, như dã thú rên rỉ: "Mẹ... Mẹ..." Giọng nói đầy sự gấp gáp và mê luyến. Tim Ta đập nhanh đến mức muốn nổ tung, biết không nên để nó làm như vậy, nhưng cơ thể giống như trúng độc, không động đậy được cũng không dừng lại được.
Phía dưới nó cọ càng nhanh, tì càng sâu, quần lót bị nó mài đến mức nhăn nhúm thành một đoàn, lực đạo kia như muốn đâm vào Ta. Ta cắn môi, quyết không để bản thân gọi ra tiếng, nhưng sự nhầy nhụa giữa hai chân và khoái cảm ở ngực khiến Ta không giả vờ nổi nữa. Tay nó ấn càng chặt, đầu ngực bị nó bóp đến cứng phát đau, não Ta một mảnh trống rỗng, chỉ có thể dựa vào ý chí cố sống cố chết giả vờ ngủ.
Đột nhiên, nó mạnh mẽ rùng mình, thở dốc dồn dập, gầm nhẹ một tiếng, cả người cứng đờ ở sau lưng Ta. Vật kia tì trên chân Ta run rẩy mấy cái, một luồng nhiệt phun ra, xuyên qua quần lót thấm đến làn da Ta. Não Ta "u u" một tiếng, sức lực giả vờ ngủ hoàn toàn biến mất, nửa thân dưới cũng theo đó mà tiết ra, cả người nằm vật trên giường thở dốc. Nó buông tay, thở một hồi lâu, mới cẩn thận rụt tay về, như sợ Ta tỉnh lại.
Ta vẫn nhắm mắt, giả vờ không tỉnh, trong lòng lại cuộn trào sóng gió. Xấu hổ, nóng ran, trái đạo đức, toàn bộ trộn lẫn vào nhau, Ta là mẹ của nó, sao có thể để nó làm đến bước này? Ta thở hổn hển, đợi hơi thở nó bình ổn, mới dám lén mở mắt, phát hiện nó lại ngủ đi, tay đặt trên eo Ta. Ta cắn răng, gạt tay nó ra, lảo đảo xuống giường, chân mềm nhũn như đạp trên bông, chỉ có thể bám tường đi vào phòng tắm dọn dẹp sự thảm hại đầy người này.
Ta lảo đảo đi vào phòng tắm, tim vẫn chưa bình tĩnh lại, chân mềm nhũn như đạp trên mây. Cúi đầu nhìn, trên tất trắng toàn là dấu vết vừa rồi Tiểu Vũ để lại, chất lỏng trắng đục dính đầy lớp lụa trong suốt, từ chân chảy đến đầu gối, dính dớp một mảng. Có chút thấm vào quần lót ren, ướt sũng dán vào lối vào, xúc cảm nhầy nhụa nóng đến mức não Ta phát mụ. Ta thở hổn hển, tay run rẩy vén váy ngủ lên, chất lỏng nóng hổi kia trộn lẫn với sự ướt át của Ta, thuận theo chân trượt xuống, tất trắng thấm nước nhăn thành một đoàn.
Ta cắn môi, xấu hổ đến mức muốn tìm kẽ đất mà chui xuống, nhưng sự nóng ran ở nửa thân dưới lại đốt càng dữ dội. Xúc cảm của chất lỏng dính ở lối vào, như bàn ủi nung đỏ áp lên Ta, Ta là mẹ của nó, sao có thể để nó làm thành như vậy? Ta cầm lấy vòi sen, vặn nước lạnh xịt mạnh, cố gắng rửa sạch sự thảm hại đầy người này. Dòng nước ào ào trút xuống, làm tan chất trắng đục trên tất, nhưng sự nhầy nhụa trong quần lót sao đều rửa không sạch, lối vào bị nhiệt độ kia kích thích co rút một cái, chân Ta mềm nhũn, suýt chút nữa thì không đứng vững.
Ta tựa vào tường, tay chống bồn rửa mặt, cúi đầu nhìn dòng nước đưa chất lỏng đó trôi vào ống thoát nước, trong lòng rối đến mức như bị nghiền nát. Nó trong giấc ngủ làm đến bước này, Ta còn giả vờ ngủ để nó đạt được ý đồ, Ta rốt cuộc đang làm gì vậy? Ta hung hăng ngắt mình một cái, muốn để bản thân tỉnh táo, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh vừa rồi nó tì ở giữa hai chân Ta, nắm ngực Ta, khoái cảm trái đạo đức kia như độc dược, không xua đi được.
Xịt một hồi lâu, Ta tắt nước, cầm khăn sạch lau người, thay một bộ váy ngủ mới, vứt tất trắng và quần lót dính đầy dấu vết kia vào giỏ đựng quần áo bẩn. Đứng trước gương, Ta nhìn khuôn mặt ửng hồng và mái tóc hỗn loạn của mình, ánh mắt phức tạp, trong lòng thầm mắng mình: Ta điên rồi sao? Nhưng xúc cảm nhầy nhụa ở lối vào kia vẫn còn, như dấu ấn, không xóa được. Ta hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh, quay lại trên giường nằm xa nó, nhắm mắt lại cưỡng ép bản thân ngủ đi, nhưng sự hỗn loạn trong lòng như thủy triều, đợt sau cao hơn đợt trước.